Bài dự thi “Lời con muốn nói”: Đi thật xa để vu lan luôn nhớ về cha mẹ

Bài dự thi “Lời con muốn nói”: Đi thật xa để vu lan luôn nhớ về cha mẹ

ĐI THẬT XA ĐỂ VU LAN LUÔN NHỚ VỀ CHA MẸ VÀ THÀNH CÔNG TIẾP NỐI SAU MỖI MÙA VU LAN

Nó tập tễnh, lững thững bước đi trên con đường bùn đất.

Hôm nay trời mưa to, con đường ngày xưa dẫn nó ra với những ruộng lúa, thửa  khoai nơi chất chứa tuổi thơ dữ dội của nó và lũ bạn. Nơi vẫn luôn văng vẳng những tiếng cười hồn nhiên của lũ trẻ chăn trâu. Nơi của những lần đánh trận giả ở những con mương nằm dọc hai bên đường.

Bố nó thường hay tìm thấy nó ở những chỗ này nên để tìm được chỗ chúng nó lẩn trốn những trưa hè oi ả, hay những ngày nghỉ học cuối tuần quá dễ dàng. Những trận đòn mà luôn để lại sự ấm ức trong lòng nó mỗi khi có tiếng gọi văng vẳng xa xa. Cái giọng cất lên ồm ồm nhưng đầy uy lực của Bố. Chỉ biết dạ một tiếng và cắm cổ lao về nhà, chịu trận như mọi lần. Và xong đâu đó nó lại ngồi một góc khóc thút thít để rồi Mẹ nó phải lấm lét xem bố nó có ở đó không để dỗ dành nó. Nó hay ấm ức bởi con em gái cũng trong đội đi chơi. Nó rủ đi đâu cũng đi, mà không rủ nó cũng đòi đi, vậy mà lần nào nó cũng bị đánh nhiều hơn con em 2 roi. Trời ạ!!!

Nó lại lững thững đi một đoạn, tuổi thơ ở đâu cứ ùa về nhớ nhớ, vui vui, rồi bỗng dung khóe mắt lại cay cay.  Môt thời đã xa. Nó vẫn nhỡ như in cái cảnh nó chờ con em bị ốm ăn xong bát mì tôm để xin tí nước húp cho đã những ngày còn không có mỳ để ăn. Cái thuở mà được ăn mì tôm là một sự ưu ái vô cùng lớn cho những đứa nào bị ốm hay không ăn được cơm.

Cuộc sống của nó cứ thế trôi đi. Bên cạnh một bà chị mẫu mực luôn chăm lo cho những đứa em mà được thể hiện rõ nhất là vào những ngày chị học năm lớp 9, lo đủ thứ học vượt cấp, lo cho 2 đứa em 1 trai một gái quậy tung nhà và luôn tranh thủ cãi nhau một ngày vài trận trong khi mẹ đưa bố đi chữa bệnh hơn 2 tháng trời dưới viện tỉnh. Khi lớn lên nghĩ lại mới thấy chị mình thật đảm đang và luôn tần tảo nhẫn nhịn như đức tính của Mẹ vậy. Một cô bé lớp 9 chăm cho 2 đứa em lại còn cả  một bầy lợn con và gần mấy trăm con gà, cùng lũ vịt ở ngoài vườn. Vậy mà chiều nào cũng chỉ đạo được thằng em là mình đi kiếm được đủ rổ rau về để chuẩn bị nấu cám lợn cho ngày mai, rồi dậy sớm chuẩn bị ăn sáng cho 2 đứa quỷ sứ đang tuổi chơi và ăn là chính.

Hàng xóm qua nhà lúc nào cũng hết lời khen con nhà ông bà này sao đứa nào cũng chăm ngoan thế. Đó là hạnh phúc của một gia đình nhỏ 5 thành viên. Nơi luôn là sự nghiêm khắc nhưng tràn ngập yêu thương của bố nó. Và sự chịu thương chịu khó của Mẹ. Chúng nó cũng luôn cố làm mọi điều để mong bố mẹ vui lòng, đứa nào cũng chăm ngoan, học giỏi. Nhà nó luôn luôn là mẫu mực cho nhiều gia đình trong xóm noi theo. Luôn ngập tràn tiếng cười. Hầu như nó rất ít khi thấy bố mẹ to tiếng với nhau. Nếu bố to tiếng thì mẹ nhường và ngược lại.

Gia đình nó thật tuyệt. Cuộc sống cứ trôi đi và dần dần chị em nó cũng lớn. Đều học tập tốt và có công ăn việc làm ổn định. Nó cũng không ngoại lệ. Không giàu sang những cũng tạm đủ sống. Nhưng sâu trong thâm tâm nó vẫn thấy thiếu thiếu thứ gì. Có vẻ như  nó cần phải làm gì đó để gia đình nó bứt phá mạnh mẽ hơn nữa.

Rồi bỗng một ngày có nhiều luồng gió ập vào nó, cay cay khóe mắt. Ngẫm ngẫm thật lâu. Một thời gian không lâu sau quyết định nghỉ việc tại một công ty nước ngoài để chạy theo chủ nghĩa tự do làm việc mình thích.

Không ai đồng ý kể cả bố nó và mẹ nó. Chỉ còn lại là sự lo lắng và đôi khi nhiều lúc là sự im lặng đến đáng sợ. Bởi nó đã không còn nghe lời cha mẹ nữa rồi. Nó đã quyết định đi theo con đường nó chọn.

Nó đã phải chấp nhận đánh đổi để mong rằng nhanh chóng thành công để đưa bố mẹ nó đi chơi thật nhiều nơi, để Bố nó mỗi khi đi viện là phải vào viện quốc tế hay ra nước ngoài chữa bệnh. Để cháu nó phải được học tập ở nước ngoài. Để Mẹ nó khi nào thích thì cứ việc bay vào Nam thăm các bác bên ngoại. Để cho con nó được thấy bố nó đã từng rất vất vả và thành công đến là điều tất yếu. Và trải nghiệp của người cha là bài học quý giá cho những đứa con. Để cho vợ nó có chỗ dựa vững chắc và coi nó là niềm tự hào trong mỗi câu chuyện kể với đồng nghiệp….

Cái quạt bỗng tắt lúc nào nó không để ý đang lang thang với mớ suy nghĩ chạy linh tinh khắp trong đầu, mọi ký ức cứ ào ào về chen lẫn với thực tại. Rồi bỗng nó giật mình, thằng khốn mày đang nghĩ gì vậy. Nó đang nghĩ cả tình huống nó đang trên con đường trờ về sau khi đưa bố nó về nơi an nghỉ cuối cùng. Đúng là không hiểu nối sao nó nghĩ được thế. Trong khi ông vẫn còn sống sờ sờ ra.

Rồi dừng lại một chút tự chửi rủa mình, và rồi cũng lặng người đi. Bố nó đã già rồi, mẹ nó cũng vậy. Nhưng nghĩ xem nó vẫn lông bông, vẫn để bố mẹ nó phải lo lắng những chuyện cỏn con nhất. Nó cần phải thành công thật nhanh, thật nhanh để tốc độ thành công của nó phải nhanh hơn cực nhiều so với tốc độ già đi của Bố mẹ nó.

Nghĩ đến đó nó lại lao vào công việc, lập kế hoạch, thực thi, chiến lược, vận hành, chiến đấu. Quyết tâm, quyết tâm, quyết tâm. Nó lại tràn ngập trong niềm vui với công việc và niềm tin vào một ngày không xa. Ngày không xa ấy tất cả những khúc mắc sẽ được giải quyết. Tất cả những người thân yêu nhất của nó sẽ được hưởng lợi từ việc Nó đã thành công. Cảm xúc lại thật tuyệt!!!

Vu Lan năm nay nó nghĩ nhiều hơn trước. Đã có nhiều điều tích cực trên con đường thành công vốn dĩ không trải đầy hoa hồng.

“Cha yên tâm, mẹ yên tâm. Con vẫn sống tốt và luôn hướng về gia đình”.

“Hãy tin ở con”. Nó luôn nghĩ vậy và thành công chắc chắn sẽ đến và cả nhà chúng ta lại vui vầy như những ngày chúng con còn thơ dại.

Và công việc lại cuốn nó đi theo tiếng gọi của tương lai mới cho một đại gia đình hạnh phúc.

Hoàng Ngọc Giáp – Hà Nội

Xem thêm

Bài dự thi Lời con muốn nói: Quê hương của con

Bài dự thi Lời con muốn nói: Bông hồng thật

Bài dự thi Lời con muốn nói: Bức thư không gửi